Nghề Nail ở Mỹ: Những rắc rối mà chủ cần biết khi bao lương cho thợ

-
Thomas Nguyen
-
19.03.2021

Rắc rối cần biết khi bao lương thợ nail

Từ lâu nay, rất nhiều chủ tiệm nail người Việt vì cần thợ nên vẫn thường áp dụng phương thức “bao lương”. Qua cách này, người thợ sẽ phải có mặt theo thời khóa biểu hàng ngày hay hàng tuần do chủ tiệm sắp xếp và được chủ bảo đảm trả một khoản lươngcố định, bất luận người thợ đó có khách để làm hay không. Thông thường, việc bao lương cũng được chủ tiệm áp dụng chung với phương thức ăn chia theo huê hồng, nghĩa là người thợ sẽ lãnh huê hồng nếu nhiều hơn số lương được “bao.”

Nghề Nail ở Mỹ: Những rắc rối mà chủ tiệm cần biết khi bao lương cho thợ

Chủ tiệm nail người Việt vẫn có lối suy nghĩ đơn giản rằng bao lương thợ là chuyện bình thường, bởi đó là sự thỏa thuận đôi bên. Cũng vì vậy mà các mẫu rao vặt tiệm nail cần thợ trên báo Việt ngữ hay internet hầu hết có kèm “bao lương” để dễ tuyển thợ. Tuy nhiên, dường như ít có ai hiểu rằng bao lương có thể dẫn đến vi phạm quy định luật lao động liên bang và tiểu bang, và sẽ khiến chủ bị phạt rất nặng trong những vụ kiểm tra của cơ quan lao động. Thêm nữa, bao lương cho thợ còn là nguyên nhân của các vụ thợ nail kiện cáo chủ tiệm, đã và đang xảy ra tại trên nước Mỹ.

Quy định cần biết khi bao lương thợ nail

Trong vấn đề thuế và luật lao động, thợ nail hành nghề ở Mỹ tùy vào mỗi trường hợp cá biệt, có thể được xem là:

  • employee: nhân viên của chủ tiệm, hoặc
  • self employed/independent contractor: người tự doanh làm việc độc lập.

Tuy nhiên, trái với hiểu biết sai lầm của nhiều người trong nghề nail, vấn đề thợ nail được xem là “employee” hoặc “self-employed/independent contractor,” sẽ tùy vào trắc nghiệm rất phức tạp của cơ quan Bộ Lao Động liên bang và tiểu bang, chứ không phải theo ý muốn của chủ tiệm hay của thợ. Cần lưu ý rằng luật lao động của các bang hiện nay có rất nhiều khác biệt với luật liên bang trong việc xác định thế nào là “self employed/ independent contractor” trong nghề nail.

Luật lệ thuế

Nếu chủ bao lương nhưng vẫn khấu trừ và đóng góp đầy đủ các loại thuế theo luật rồi cấp mẫu W-2 cho thợ, thì thợ sẽ tự động được xem là “employee,” và chủ tiệm sẽ không bị rắc rối gì với IRS hoặc cơ quan thuế tiểu bang.

Mẫu W-2

Nếu chủ bao lương và cấp mẫu 1099-MISC cho thợ không khấu trừ và góp thuế, chủ phải chứng minh thợ là “self employed/independent contractor” khi bị kiểm toán bởi IRS hoặc cơ quan thuế tiểu bang, dựa trên những trắc nghiệm của mỗi cơ quan. Nếu cơ quan thuế kết luận thợ là “employee,” chủ sẽ bị truy thu những khoản thuế đã không đóng trong nhiều năm trước đó cùng với tiền lời và phải trả những khoản tiền phạt rất lớn.

Nghề Nail ở Mỹ: Những rắc rối mà chủ tiệm cần biết khi bao lương cho thợ
Mẫu 1099-MISC

Luật lao động

Nếu thợ là “employee,” chủ sẽ bị ràng buộc bởi quy định luật lao động liên bang, tiểu bang và địa phương trong vấn đề lương bổng.

Theo luật lao động liên bang (The Fair Labor Standards Act, §§ 206 & 207) và luật lao động tiểu bang, “employee” khi làm việc phải được hưởng mức lương tối thiểu, và lương giờ phụ trội, nếu có. Lưu ý rằng quy định căn bản này phải luôn được chủ áp dụng khi có thợ là “employee,” bất kể thợ được trả lương theo giờ, ăn chia commission, hay được bao lương. Vì vậy, khi bao lương thợ là “employee,” chủ phải có hồ sơ ghi rõ số giờ thợ đã làm trong từng khung thời gian 7 ngày hay 1 tuần theo đúng đòi hỏi luật lao động.

Điều quan trọng hơn hết là khi trả lương, thì số lương “bao” đem ra chia với tổng số giờ mà thợ đã làm việc, bắt buộc phải “bằng” hoặc “hơn” mức luơng giờ quy định bởi luật lao động, cộng với lương giờ phụ trội, nếu có. Nếu số lương “bao” tính ra không đủ mức lương giờ tối thiểu và lương giờ phụ trội của tổng số giờ mà thợ đã làm, chủ phải trả thêm phần sai lệch.

Trường hợp thợ là “self employed/independent contractor,” thì không cần tuân theo luật lệ về lương, áp dụng cho “employee.” Tuy nhiên, theo quy định căn bản cũng như luật thuế, yếu tố quan trọng để xem thợ có phải là “independent contractor” hay không, chính là quyền kiểm soát của chủ.

Nếu chủ có quyền kiểm soát, thì thợ là “employee.” Do đó, nếu chủ bao lương hàng ngày hay hàng tuần, là dấu chỉ rất cụ thể cho thấy chủ đã kiểm soát giờ giấc làm việc cùng với lợi nhuận thu nhập của thợ đó, và thợ vì vậy sẽ không thể nào được xem là “independent contractor” bởi cơ quan lao động và thuế.

Tóm lại, chủ chỉ có thể bao lương cho thợ là “employee,” nhưng số lương bao vẫn luôn phải đủ mức lương tối thiểu và lương giờ phụ trội theo đúng luật lao động tính trên số giờ thợ đã làm. Chủ tiệm không thể bao lương cho “independent contractor,” vì đó chẳng khác nào xác nhận người thợ là “employee,” và chủ tiệm sẽ khó tránh rắc rối khi bị kiểm tra vì đã phân loại thợ là “self employed/independent contractor” một cách trái luật.

Từ vài năm qua, tiệm nail khắp Hoa Kỳ đã và đang là mục tiêu kiểm tra của Bộ Lao Động liên bang và cơ quan lao động tiểu bang, và hầu hết những tiệm bị kiểm tra đều bị phạt rất nặng vì phạm luật lao động, mà chủ yếu là vấn đề lương bổng của thợ. Thêm vào đó, nhiều chủ người Việt phải bị tốn hao hàng nhiều trăm ngàn đô la từ các vụ thưa kiện của thợ cũng vì vấn đề lương bổng,

Đã đến lúc chủ tiệm nếu muốn tồn tại thì phải hiểu rõ luật lao động trong vấn đề lương bổng, để từ đó chuẩn bị đầy đủ, tránh bị phạt và ngăn ngừa những vụ khiếu nại hoặc thưa kiện của thợ nail. Riêng tại Cali với quy định của luật AB-2437 được ban hành và có hiệu lực trong những năm qua, chủ tiệm càng phải sớm tìm hiểu sớm. Lưu ý rằng tại Hoa Kỳ, người ta không thể viện cớ không hiểu luật để biện minh khi sai phạm.

Cùng chuyên mục
Tin mới
Tin nổi bật
Loading...
Loading...
... Tin Đăng ... Home ... Bài Viết